Đó là một thông điệp mang tính biểu tượng về mức độ trưởng thành của ngành robot humanoid (robot hình người) tại Trung Quốc, nơi công nghệ đã vượt qua ngưỡng trình diễn thử nghiệm để tiến gần hơn đến khả năng sản xuất quy mô lớn và ứng dụng thực tế. Các robot do những doanh nghiệp như Unitree Robotics phát triển có thể thực hiện các động tác võ thuật, nhào lộn, phối hợp đồng bộ theo nhóm và phản ứng linh hoạt trước các tình huống mất thăng bằng. Những năng lực này phản ánh một trình độ tích hợp cao giữa cơ khí chính xác, cảm biến, điều khiển toàn thân và trí tuệ nhân tạo nhúng.
Ở góc độ khoa học – công nghệ, điểm đáng chú ý không nằm ở việc robot “biểu diễn đẹp”, mà ở chỗ các hệ thống này đã đạt đến mức kiểm soát động học và cân bằng động đủ tinh vi để xử lý những chuỗi chuyển động phức tạp trong thời gian thực. Để một robot humanoid có thể tự giữ thăng bằng khi tiếp đất sau cú xoay người, hay đồng bộ chuyển động với nhiều robot khác trên cùng một không gian sân khấu, hệ thống phải kết hợp dữ liệu từ cảm biến quán tính, thị giác máy tính, mô hình động lực học toàn thân và thuật toán điều khiển phản hồi nhanh. Đây chính là nền tảng công nghệ cốt lõi để robot hình người thoát khỏi vai trò “mô hình trình diễn” và tiến tới môi trường lao động thực tế, nơi tương tác với con người và không gian luôn biến động.
Việc Trung Quốc đặt mục tiêu sản xuất hàng chục nghìn robot humanoid mỗi năm cho thấy ngành này đã bước sang giai đoạn công nghiệp hóa ban đầu. Quy mô đó không thể đạt được nếu thiếu một chuỗi cung ứng linh kiện hoàn chỉnh, từ động cơ điện mật độ công suất cao, hộp giảm tốc chính xác, cảm biến lực – mô men, đến bộ xử lý AI và pin năng lượng. Quan trọng hơn, nó phản ánh khả năng tích hợp hệ thống ở cấp độ quốc gia, nơi phần cứng, phần mềm và trí tuệ nhân tạo được phát triển song song trong một hệ sinh thái thống nhất.
Đặt trong bối cảnh đó, câu hỏi đặt ra là Việt Nam đang đứng ở đâu trong cuộc đua robot hình người toàn cầu. Thực tế cho thấy Việt Nam chưa phải là quốc gia phát triển robot humanoid theo nghĩa đầy đủ như Trung Quốc, Mỹ hay Nhật Bản. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa với việc Việt Nam đứng ngoài cuộc. Trong nhiều năm qua, năng lực robot của Việt Nam đã âm thầm tích lũy thông qua các lĩnh vực robot công nghiệp, robot di động tự hành, tự động hóa nhà máy và gần đây là những thử nghiệm ban đầu với robot hình người phục vụ sản xuất. Các doanh nghiệp và viện nghiên cứu trong nước đã làm chủ nhiều công nghệ nền tảng như điều khiển chuyển động, thị giác máy, trí tuệ nhân tạo ứng dụng và tích hợp hệ thống cơ điện tử.
Điểm khác biệt then chốt nằm ở cách tiếp cận. Trong khi robot humanoid Trung Quốc được đưa lên sân khấu như một biểu tượng sức mạnh công nghệ quốc gia, thì hướng đi thực tế hơn đối với Việt Nam là coi robot hình người như một bài toán công nghiệp dài hạn. Robot humanoid không phải đích đến trước mắt, mà là kết quả của quá trình tích lũy năng lực trong nhiều năm, thông qua các ứng dụng cụ thể và có giá trị kinh tế rõ ràng. Việt Nam có lợi thế trong việc phát triển robot phục vụ sản xuất, logistics, kho vận, chăm sóc xã hội và các môi trường bán cấu trúc, nơi yêu cầu về tính linh hoạt và tương tác ngày càng cao nhưng chưa đòi hỏi hình hài “giống người” hoàn chỉnh ngay từ đầu.
Từ góc nhìn khoa học, robot hình người là sự hội tụ của nhiều lĩnh vực mà Việt Nam đang có nền tảng: trí tuệ nhân tạo, phần mềm nhúng, điều khiển tự động, cơ điện tử và thiết kế hệ thống. Thách thức lớn nhất không nằm ở một linh kiện đơn lẻ, mà ở khả năng tích hợp toàn thân, nơi mỗi quyết định điều khiển đều phải cân bằng giữa ổn định, hiệu suất và an toàn. Đây chính là “nút thắt công nghệ” mà mọi quốc gia phát triển robot humanoid đều phải vượt qua. Đối với Việt Nam, việc tham gia vào chuỗi giá trị robot toàn cầu thông qua phát triển module, thuật toán điều khiển, phần mềm mô phỏng hoặc linh kiện chuyên dụng có thể là bước đi chiến lược, giúp tích lũy tri thức trước khi tiến tới các hệ thống hoàn chỉnh hơn.
Nhìn rộng hơn, sự kiện robot humanoid Trung Quốc xuất hiện tại Gala Xuân là lời nhắc nhở rằng, robot không còn là câu chuyện của tương lai xa. Cuộc cạnh tranh đang diễn ra ngay lúc này, không chỉ ở cấp độ sản phẩm mà ở năng lực quốc gia về tích hợp công nghệ. Với Việt Nam, con đường khả thi không phải là chạy đua trình diễn, mà là xây dựng nền tảng khoa học – kỹ thuật vững chắc, gắn robot với nhu cầu thực tế của nền kinh tế và từng bước tiến lên các cấp độ công nghệ cao hơn. Khi đó, robot hình người sẽ không chỉ là hình ảnh trên sân khấu, mà trở thành một phần hữu cơ của hệ sinh thái công nghiệp thông minh mà Việt Nam đang hướng tới trong thập kỷ tới.