Từ các diễn đàn chính sách đến những cuộc trò chuyện đời thường, câu hỏi “AI có khiến con người thất nghiệp hàng loạt?” đang trở thành mối quan tâm lớn của xã hội hiện đại. Trong bối cảnh đó, quan điểm của Jensen Huang – CEO Nvidia, một trong những người đứng ở trung tâm của cuộc cách mạng AI, mang ý nghĩa đặc biệt: AI không phải là kẻ hủy diệt việc làm như nhiều người lo sợ.
Nhận định này không chỉ là một tuyên bố mang tính trấn an, mà phản ánh một cách nhìn có hệ thống về mối quan hệ giữa công nghệ, năng suất và lao động – điều từng lặp lại trong các cuộc cách mạng công nghiệp trước đây.
AI và nỗi lo “thất nghiệp công nghệ”: Một câu chuyện quen thuộc
Lịch sử phát triển công nghệ luôn song hành với những lo ngại về việc làm. Máy hơi nước, điện khí hóa, tự động hóa, máy tính cá nhân hay internet đều từng bị xem là mối đe dọa đối với lao động con người. Tuy nhiên, thực tế cho thấy các công nghệ này không xóa sổ việc làm trên quy mô toàn xã hội, mà làm thay đổi cấu trúc việc làm và đòi hỏi những kỹ năng mới.
Jensen Huang đặt AI vào chính mạch lịch sử đó. Theo ông, vấn đề không nằm ở việc AI thay thế con người, mà ở việc AI tái cấu trúc công việc. Những nhiệm vụ lặp lại, mang tính cơ học hoặc xử lý thông tin thuần túy sẽ được tự động hóa; trong khi những khía cạnh cốt lõi của nghề nghiệp – tư duy, phán đoán, sáng tạo, trách nhiệm – vẫn cần con người, thậm chí ngày càng quan trọng hơn.
“Nhiệm vụ” và “mục đích”: Cách tiếp cận then chốt của Jensen Huang
Một luận điểm quan trọng trong trao đổi của Jensen Huang là sự phân biệt giữa “task” (nhiệm vụ) và “purpose” (mục đích) của công việc. AI, theo ông, chủ yếu tác động đến nhiệm vụ – tức những phần việc có thể được mô tả, chuẩn hóa và lặp lại. Nhưng mục đích của nghề nghiệp – giá trị cốt lõi mà xã hội cần – vẫn thuộc về con người.
Ví dụ điển hình là lĩnh vực y tế. AI có thể đọc phim X-quang, phân tích dữ liệu hình ảnh nhanh và chính xác hơn con người trong nhiều trường hợp. Nhưng điều đó không làm bác sĩ trở nên “thừa thãi”. Ngược lại, khi các tác vụ kỹ thuật được tự động hóa, bác sĩ có thêm thời gian cho chẩn đoán tổng thể, giao tiếp với bệnh nhân và ra quyết định điều trị – những yếu tố mà AI chưa thể thay thế hoàn toàn.
Cách tiếp cận này cho thấy AI không làm mất đi nghề nghiệp, mà làm thay đổi cách con người thực hiện nghề nghiệp đó.
AI tạo ra việc làm từ “kinh tế vật chất”, không chỉ từ phần mềm
Một điểm đáng chú ý khác trong lập luận của Jensen Huang là: AI không chỉ tồn tại trong thế giới số. Đằng sau mỗi mô hình AI là một hạ tầng vật chất khổng lồ, bao gồm trung tâm dữ liệu, nhà máy chip, hệ thống điện, mạng viễn thông, hệ thống làm mát, xây dựng và bảo trì.
Huang mô tả quá trình triển khai AI hiện nay như “một trong những làn sóng xây dựng hạ tầng lớn nhất trong lịch sử”. Làn sóng này tạo ra nhu cầu lớn về lao động – không chỉ kỹ sư phần mềm hay nhà khoa học dữ liệu, mà cả: Kỹ sư điện, cơ khí, tự động hóa; Công nhân xây dựng, lắp đặt; Kỹ thuật viên vận hành và bảo trì; Các ngành dịch vụ hỗ trợ.
Nói cách khác, AI không chỉ tạo việc làm trong “nền kinh tế số”, mà còn kích hoạt nhu cầu lao động lớn trong nền kinh tế thực – điều thường bị bỏ qua trong các dự báo bi quan về thất nghiệp do AI.
“Bạn không mất việc vì AI – bạn mất việc vì người khác dùng AI giỏi hơn”
Một câu nói nổi tiếng khác của Jensen Huang, dù không xuất hiện nguyên văn trong cuộc trao đổi này nhưng xuyên suốt quan điểm của ông, là: “Bạn sẽ không mất việc vì AI, mà vì người khác biết cách sử dụng AI tốt hơn bạn.”
Thông điệp này chuyển trọng tâm từ nỗi sợ công nghệ sang năng lực thích ứng của con người. AI không tự động quyết định số phận việc làm; chính khả năng học hỏi, tái kỹ năng (reskilling) và nâng cao kỹ năng (upskilling) mới là yếu tố then chốt.
Trong bối cảnh đó, rủi ro lớn nhất không phải là AI phát triển quá nhanh, mà là hệ thống giáo dục, đào tạo và chính sách lao động không theo kịp.
Lạc quan có điều kiện: Góc nhìn chính sách
Dù quan điểm của Jensen Huang mang tính lạc quan, điều này không có nghĩa là xã hội có thể “thả nổi” quá trình chuyển đổi. AI có thể không xóa sổ việc làm trên tổng thể, nhưng tác động phân bổ của nó là không đồng đều.
Một số nhóm lao động – đặc biệt là lao động kỹ năng thấp, công việc văn phòng lặp lại – có thể chịu áp lực lớn trong ngắn hạn. Nếu không có chính sách đào tạo lại, hỗ trợ chuyển đổi nghề và an sinh xã hội phù hợp, khoảng cách kỹ năng và thu nhập có nguy cơ gia tăng.
Do đó, thông điệp từ Jensen Huang nên được hiểu là: AI mở ra cơ hội, nhưng việc biến cơ hội thành lợi ích xã hội rộng khắp là trách nhiệm của chính sách công và doanh nghiệp, không phải của công nghệ tự thân.
Hàm ý đối với Việt Nam: Cơ hội đi cùng áp lực chuyển đổi
Đối với Việt Nam – một nền kinh tế đang chuyển mình mạnh mẽ trong chuỗi giá trị công nghệ – quan điểm của Jensen Huang mang ý nghĩa đặc biệt. Việt Nam có lợi thế về lực lượng lao động trẻ, khả năng tiếp thu công nghệ nhanh, nhưng cũng đối mặt với thách thức lớn về chất lượng kỹ năng.
Nếu AI được nhìn nhận như “kẻ cướp việc”, xã hội có thể phản ứng phòng thủ. Nhưng nếu được nhìn như công cụ nâng cao năng suất và giá trị lao động, Việt Nam có cơ hội: Nâng cấp chất lượng việc làm trong sản xuất và dịch vụ; Tạo ra các vai trò mới trong vận hành, ứng dụng và quản trị AI; Tận dụng làn sóng đầu tư hạ tầng AI để phát triển công nghiệp hỗ trợ và nhân lực kỹ thuật
Điều cốt lõi là chuẩn bị con người trước khi chuẩn bị công nghệ.
Quan điểm của CEO Nvidia Jensen Huang rằng AI không phải là “kẻ giết việc làm” không phải là sự phủ nhận thách thức, mà là lời kêu gọi thay đổi cách nhìn về lao động trong kỷ nguyên AI. AI sẽ thay đổi công việc, thay đổi kỹ năng cần thiết và thay đổi cấu trúc kinh tế – nhưng không nhất thiết dẫn đến một xã hội thất nghiệp.
Tương lai việc làm không được quyết định bởi thuật toán, mà bởi cách con người, doanh nghiệp và nhà nước lựa chọn thích ứng với công nghệ. Ở điểm này, AI không phải là mối đe dọa, mà là phép thử đối với năng lực quản trị, giáo dục và tầm nhìn chiến lược của mỗi quốc gia.